TRÀ ĐÁ SARTRE

Thơ & Truyện

Đêm thơ và những gì còn lại

Về buổi đêm thơ ở Hà Nội, nơi những câu thơ được đọc lên giữa tiếng mưa rơi và mùi cà phê phin.

· 4 phút
Đêm thơ và những gì còn lại

Có những đêm mà thơ ca trở thành thứ ngôn ngữ duy nhất có thể nói lên được những điều mà lời nói thường ngày không chạm tới.

Buổi đêm thơ ở phố cổ

Quán nhỏ nằm sâu trong một con hẻm ở phố cổ Hà Nội. Trần nhà thấp, ánh đèn vàng, và khoảng hai mươi người ngồi xếp hàng trên những chiếc ghế gỗ cũ. Không có sân khấu, không có micro — chỉ có một người đứng dậy, cầm tờ giấy, và đọc.

Tôi đứng bên này sông Nhìn qua bên kia sông Bên kia sông không có gì Ngoài một người cũng đang nhìn sang

Bài thơ không có tên tác giả. Người đọc nói rằng anh tìm thấy nó trên một trang giấy kẹp trong cuốn sách cũ mua ở chợ Đồng Xuân.

Khi thơ là một hành động cộng đồng

Điều đặc biệt của đêm thơ không phải là những bài thơ hay — mặc dù có nhiều bài thơ hay. Điều đặc biệt là cảm giác được ngồi cùng những người lạ, cùng lắng nghe, cùng im lặng ở những khoảnh khắc mà ngôn từ chạm đến điều gì đó sâu thẳm.

Thơ, khi được đọc lên, trở thành một thứ khác hẳn so với khi ta đọc một mình. Nó trở thành âm nhạc, trở thành hơi thở, trở thành khoảng cách giữa người nói và người nghe.


Mưa bắt đầu rơi khi buổi đêm thơ kết thúc. Tôi đi bộ về nhà, đầu vẫn vang vọng những câu thơ, và nghĩ rằng có lẽ đây là cách tốt nhất để đọc thơ — không phải một mình, mà cùng với những người cũng đang tìm kiếm điều gì đó trong ngôn từ.

thơ Hà Nội sự kiện