TRÀ ĐÁ SARTRE

Mỹ thuật

Về bức tranh của Trịnh Công Sơn

Ít ai biết rằng Trịnh Công Sơn không chỉ là nhạc sĩ mà còn là một họa sĩ với hàng trăm bức tranh đầy màu sắc.

· 6 phút
Về bức tranh của Trịnh Công Sơn

Người ta biết đến Trịnh Công Sơn qua những bài hát — Diễm Xưa, Một Cõi Đi Về, Hạ Trắng. Nhưng có một Trịnh Công Sơn khác, ít được nhắc đến hơn: một người vẽ tranh.

Những bức tranh đầy nắng

Khác với âm nhạc của ông — thường buồn, chiêm nghiệm, đầy những khoảng lặng — tranh của Trịnh Công Sơn lại rực rỡ một cách bất ngờ. Màu đỏ, màu vàng, màu xanh lá cây tươi sáng. Những khuôn mặt phụ nữ với đôi mắt to, những bông hoa dại, những phong cảnh ngập nắng.

“Tôi vẽ như một đứa trẻ, không theo trường phái nào, không cần ai dạy.” — Trịnh Công Sơn

Có lẽ đó là lý do vì sao tranh của ông có một sự tự do kỳ lạ — thứ tự do mà đôi khi trong âm nhạc, ông phải tìm kiếm qua từng nốt nhạc, từng ca từ.

Nghệ thuật và sự đa diện

Điều thú vị khi nhìn một nghệ sĩ qua nhiều phương tiện biểu đạt khác nhau là ta bắt đầu thấy những khía cạnh mà một phương tiện duy nhất không thể hiện được. Nếu chỉ nghe nhạc Trịnh, ta có thể nghĩ ông là một người buồn. Nhưng nhìn tranh Trịnh, ta thấy một người yêu đời, yêu màu sắc, yêu sự sống.

Có lẽ sự thật nằm ở giữa — hoặc có lẽ, cả hai đều là sự thật.


Triển lãm tranh Trịnh Công Sơn hiện đang được trưng bày tại Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM. Nếu bạn có dịp, hãy ghé qua — và hãy để những bức tranh kể cho bạn nghe một câu chuyện khác về người nhạc sĩ mà bạn tưởng đã hiểu.

Trịnh Công Sơn hội họa âm nhạc